Lại kể về những người bạn.

Thực ra thì cũng không có hứng thú lắm với việc kể về ai đó nữa. Lúc nào muốn sẽ tự viết. Thôi nói về cái ao làng mình đi. Có thể nói nó rất đẹp trong mắt mình. Kể nào, mặc dù nước có hơi bẩn 1 tí, hay quá bẩn nhỉ dù sao vẫn có bọn trẻ con nhảy xuống đấy mà tắm.Ngậm phải ngụm nước chắc tụi này chết sơm mất mấy năm. Trẻ con cứ ùm ùm nhảy xuống, thằng không biết bơi thì dùng phao, cảm giác như là cái biển thu nhỏ vậy. Từ mấy năm trước mình đã háo hức biết bao khi mà người ta nói rằng sau khi trồng cây quanh ao sẽ có cả ghế đá nữa, và bây giờ mới có, sau khi cây cối đã um tùm lâu rồi. Nếu như người ta chỉ trồng mỗi cây... gì nhỉ, tự nhiên quên, tự nhiên cho cả cây liễu vào, làm người ta thấy lòng buồn muốn chết. Vả lại chuyện mọc lá tùm lum của nó cũng chẳng đem lại bóng mát là mấy. Nếu nhìn từ phía cổng chùa, mọi thứ thật là đẹp đẽ. Buổi tối, mình thích ngồi ghế đá ở đấy. Một mình. Nhưng cái nỗi sợ ma thật và ma giả luôn làm mình chẳng dám ra, cái bọn dở hơi không có việc gì làm tụ tập nhau ra đấy, cởi trần hút thuốc buôn chuyện, không thể chấp nhận nổi. Làm cho những đứa yêu quê hương đất nước như mình chẳng có chỗ mà thể hiện.keke. À đâu, tối qua ra nhà bạn Ngát, trước đó đã ra đấy ngồi rồi, cảm giác thật sung sướng, muốn nghĩ gì thì nghĩ, thực ra cũng không được thoải mái lắm, vì trong đầu cứ sợ cái gì đó, hỏi làm sao sống ổn đây? Có thể nói ghế đá quanh ao là 1 nơi khá tốt cho việc thẩn thơ suy nghĩ vớ vẩn của mình. Chẳng biết ngồi đấy có thấy giảm buồn phiền đi chút nào không, nhưng được suy nghĩ trong không gian đó quả là một điều tuyệt vời.

1 nhận xét: