Đọc bài viết của Hiển tớ chẳng biết nói thế nào về cảm xúc của mình cả.
Thứ 1. Phải nói là việc giáo dục nước mình thật là kì cục, học phổ thông thì giải những bài toán, còn khi đi làm hỏi ai áp dụng mấy cái bài đấy vào làm việc nhở? Chỉ có bọn nào thi vào sư phạm, cần phải áp dụng cho công việc sau này và cuối cùng cũng dạy cho bọn nhỏ những cái mà chúng ta đang muốn chỉ trích đây. 1 vòng luẩn quẩn. Mà khoan đã, hôm trc thằng bạn tớ nó nói "về sau có con không thể để cho chúng học trường VN". Ai đời đang ngồi bên cửa sổ bị bắt ngồi xuống dưới cho 1 thằng khác chen chân vào, lúc sau có người đưa đáp án cho chép. hơ hơ. Như thế gọi là thi đấy, thi chép. xong kì thi tốt nghiệp điêu dân chẳng nói làm gì, đến khi thi đại học cũng thế này, tớ chẳng biết nói gì nữa.
Thứ 2. Nói thế thôi, với những người theo tớ là hiểu lắm biết nhiều như cậu lại có suy nghĩ khác, một con người chỉ loanh quanh luẩn quẩn 1 góc nhỏ xíu như tớ hay với phần lớn những người khác, nếu không giỏi giang quá mức đến độ kiếm đc học bổng thì chuyện thi đại học khỏi phải nói, theo 1 luồng quay cứ thế đâm đầu vào theo người ta thôi. Vì không đủ sức mà đi theo 1 con đường khác. Vì thế mà tớ đây, ước mơ là vào đại học và kiếm học bổng đấy. hehe. Nói như đùa í, vì là chuyện học bổng đi du học ở đây nghe có gì đấy xa lạ lắm. Người ta gọi là ở quê nó thế.keke. Vùng ngoại thành của thành phố Hà Nội.
Thứ 3. Bàn tí về câu "tính bán kính nguyên tử Ca", cái này thì không đến nỗi lạ vì làm mấy lần rồi, hehe, hôm đấy vẫn không làm đc. Nói như cậu thì tớ thích câu thực tế kiểu trong gấc có chất gì đấy, không nhớ lắm. nghe nó thực tế hơn. hihi. Và tớ chọn sai đấy. Cắm cúi vào mà mấy bài cho bao nhiêu gam sắt vs đồng thì chắc tớ cũng điên đầu. Thôi, không nói về chuyện thi cử làm gì. Chán phèo. Chuyện thi thố làm bao nhiêu con người mất ăn mất ngủ, đi thi thì ngất ra đấy, làm bài thì căng thẳng, ra ngoài thì khóc lóc, ôi 1 cảnh ai muốn thấy chứ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét