Hôm nay mới là một ngày đặc trưng của mùa thu, ý mình nói đến là nhiệt độ thôi. Dù sao mình cũng thích kiểu trời âm u, gió và không mưa, nó gợi đến một vài kỉ niệm, một vài cảm xúc và khiến cho người ta u sầu hơn.
                                                   

 Hà Nội đang trong những ngày đại lễ 1000 năm Thăng Long, ở đây không có không khí lắm trừ hôm mùng 2 có tổ chức liên hoan du lịch quốc tế ở Bảo Sơn. Có hội chợ, nhiều gian hàng, cả người nước ngoài, một vài ông tây cao to và một vài người Lào trông không khác gì VIệt Nam. Đại lễ mà nhà nước không cho nghỉ ngày nào, còn không bằng Tết. Vào nội thành chắc đẹp lắm, tiếc là chẳng ai cho đi mà đi cũng chẳng có tiền + với việc không biết đường về.
  Mà không ai giống như bạn Ngát, đi chơi, chủ yếu là xem pháo hoa thế mà hắn nói không thích xem pháo hoa, rồi lúc có bắn thì quay đi nhắn tin, thế mà lúc nào cũng: "ba bạn khác người". Chẳng biết ai mới là người khác người. ^^
                                                                   

 Hồi bé [hơn bây giờ] mình vẫn nắm tay mấy bạn con gái và không có chút gì suy nghĩ. Nhưng chẳng hiểu sao bây giờ, chẳng hạn như hôm nay nắm tay bạn Ngọc, thấy hơi ngại tí xíu nhưng mà thấy trẻ con quá.

                        
 Nghe nói mùng 6 có hội thả diều ở Mĩ Đình, nghe hay nhỉ?

                            
 Tối qua chắc mình ngủ thiếp đi trong khi nước mắt chưa khô thì phải, nhưng rồi ta tỉnh lại sau hai tiếng, rồi lại học, rồi lại ngủ với giấc mơ rất là buồn cười nhưng chắc chắn không thể xảy ra. Nhiều khi muốn ngủ để được mơ nhưng nhiều khi không muốn ngủ vì sợ mơ.
                                          

"Có phải mọi giới hạn của đời thường đều được xóa bỏ khi nằm mơ?" Câu trả lời của mình là đúng.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét