Mình rất ghét làm thư kí lớp, chẳng được cái gì rồi lúc nào cũng phải chăm chăm vào mà xem người ta mở cửa chưa để mà xuống lấy.Cái trường này làm ăn cũng thật là tắc trách, nhân viên kiểu gì mà t3 không chụi mở cửa, sổ đầu bài thì chưa có, chỉ là một tờ giấy, lúc không thu thì nói là không thu, lúc thu thì bảo là có mỗi tờ giấy không mang về thì thu làm gì. Mình thật sự là muốn điên lên. Ức chế không thể chịu nổi. Thấy thật là mệt mỏi.Ghét! Ghét kinh khủng khiếp, thế mà đâu có 1 người nào chịu hiểu cho mình.Rồi là SC thế này, Sc thế kia, Sc chẳng chịu viết...Điên! Vấn đề này làm mình phí phạm mấy giọt nước mắt, thật là chẳng ra đâu vào đâu.
Giáng sinh!
Thời gian này mọi năm tôi luôn cảm thấy ấm áp lạ thường, mặc dù không phải là mặc nhiều áo và càng không phải là có ai đó bên cạnh. Tôi luôn cảm thấy như thế, nhưng năm nay thì khác. Chính tôi cũng không hiểu được suy nghĩ của tôi thay đổi như thế nào, có lẽ là mỗi ngày một chút và tích tụ lại khiến cảm nhận của tôi thay đổi 180 độ. Mùa đông bây giờ chỉ là cái lạnh buốt tay, tôi không thích mùa đông như ngày trước. Noel cũng không hào hứng chuẩn bị quà cho các bạn, tất cả mọi thứ dường như đều khác trước. Không biết nhận xét như thế nào về sự thay đổi này.
Khi tôi viết những dòng này, tôi thấy đây chính là con người thật sự của mình mà bao nhiêu lâu nay tôi không thể hiện ra. Một con người có hai thế giới: thế giới cho người khác và thế giới cho chính họ. Tôi luôn sống thật với chính bản thân mình, không! đôi khi cũng tự lừa dối mình. Sao lại như thế nhỉ? Tôi biết là tôi kém cỏi nhưng tôi không cố gắng, tôi biết tôi sai nhưng tôi bảo thủ, tất cả chỉ là cái vỏ bọc ngoài mà người ta thấy tốt đẹp. Thật sự tôi không có cái gì gọi là tốt đẹp cả.
Trời ơi mình đang làm văn.^^
- Sao con chờ mãi mà vẫn chưa thấy ông già noel tặng quà con hả cô?
- Con cứ về nhà và chờ đến đêm 24, thể nào ông già noel cũng tặng cho con một món quà.
Tôi thích được tặng thiệp, của con gái.Thật sự là không thích có quà từ người nào đó, khó xử.[trừ một người] ^^
Bài viết lúc bạn SC bị đơ.
Thời gian này mọi năm tôi luôn cảm thấy ấm áp lạ thường, mặc dù không phải là mặc nhiều áo và càng không phải là có ai đó bên cạnh. Tôi luôn cảm thấy như thế, nhưng năm nay thì khác. Chính tôi cũng không hiểu được suy nghĩ của tôi thay đổi như thế nào, có lẽ là mỗi ngày một chút và tích tụ lại khiến cảm nhận của tôi thay đổi 180 độ. Mùa đông bây giờ chỉ là cái lạnh buốt tay, tôi không thích mùa đông như ngày trước. Noel cũng không hào hứng chuẩn bị quà cho các bạn, tất cả mọi thứ dường như đều khác trước. Không biết nhận xét như thế nào về sự thay đổi này.
Khi tôi viết những dòng này, tôi thấy đây chính là con người thật sự của mình mà bao nhiêu lâu nay tôi không thể hiện ra. Một con người có hai thế giới: thế giới cho người khác và thế giới cho chính họ. Tôi luôn sống thật với chính bản thân mình, không! đôi khi cũng tự lừa dối mình. Sao lại như thế nhỉ? Tôi biết là tôi kém cỏi nhưng tôi không cố gắng, tôi biết tôi sai nhưng tôi bảo thủ, tất cả chỉ là cái vỏ bọc ngoài mà người ta thấy tốt đẹp. Thật sự tôi không có cái gì gọi là tốt đẹp cả.
Trời ơi mình đang làm văn.^^
- Sao con chờ mãi mà vẫn chưa thấy ông già noel tặng quà con hả cô?
- Con cứ về nhà và chờ đến đêm 24, thể nào ông già noel cũng tặng cho con một món quà.
Tôi thích được tặng thiệp, của con gái.Thật sự là không thích có quà từ người nào đó, khó xử.[trừ một người] ^^
Bài viết lúc bạn SC bị đơ.
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)